Không biết bạn có từng chơi The Sims chưa? Trò này giả lập cả cuộc đời một con người: đi học, đi làm, học kỹ năng, lập gia đình. Có lẽ nó gây sốt vì cho mình sống một cuộc đời khác.
Trong game, mỗi nhân vật có khoảng đời nhất định—khoảng 60 năm tương đương một tuần thời gian thực. Người chơi buộc phải chọn nhân vật của mình làm gì với thời gian đó. Muốn trở thành nhạc sĩ, phải dành cả chục năm luyện tập, rồi vẫn phải chăm sóc gia đình, thể thao… nếu không họ sẽ buồn bã, làm việc kém, không đạt mục tiêu.
Người chơi có thể tạo nhiều nhân vật, mỗi nhân vật là một đời sống khác nhau. Ở chế độ dễ, Sim ngoan ngoãn: bảo tập thể thao thì tập, ăn uống bình thường cũng vui vẻ. Ai cũng có thể trở nên “hoàn hảo”. Còn chế độ khó, Sim ẩm ương hơn: bảo đi tập đàn thì tuột mood, thấy người ghét trong nhà hàng là mất hứng.
Nuôi Sim chế độ khó đòi hỏi người chơi phải quan sát, chiều chuộng một chút. Nhưng chính vì vậy mà khi Sim vẫn đạt thành công, cảm giác vui hơn hẳn chơi chế độ dễ.
Cuộc đời thật của mình cũng giống vậy:
- Ai cũng sinh–lão–bệnh–tử. Khi mình rời đi, cuộc sống vẫn tiếp diễn, nên điều mình làm được là đóng góp một phần nhỏ để sự tiếp diễn đó tốt đẹp hơn.
- Mỗi người có giới hạn thời gian. Muốn giỏi một thứ phải hy sinh thứ khác. Quan trọng là mình chọn đầu tư vào điều gì và vui vẻ với lựa chọn đó.
- Có người “chơi” cuộc đời ở chế độ dễ, có người ở chế độ khó. Đem tiêu chuẩn của người khác áp lên bản thân là vô ích.
Mình tự nhắc: chắc mình đang chơi game khó nên mới “ẩm ương” như vậy. Vậy nên 2025, dù dễ nổi FOMO khi thấy người ta học cái này cái kia, hãy chậm lại một nhịp. Học cái mới nếu nó làm mình vui, giúp mình phát triển—không phải vì thấy người khác có nên mình cũng phải có.
Hãy chơi trò chơi của chính mình. Chúc bạn qua màn 2025 xuất sắc rực rỡ!